Friday, 24 March 2017

Quản lý bằng thi đua, bệnh thành tích khiến giáo dục thiếu tính dân chủ

“Làm thế nào để đưa tư tưởng dân chủ vào được trường học? Quản lý giáo dục của Việt Nam chủ yếu bằng thi đua mà thi đua rất hình thức, dẫn đến bệnh thành tích nên dân chủ không thể “cập bến”. Để trường học thực sự dân chủ thì vấn đề tự chủ phải đặt ra trong mọi nhà trường…”.

Đây là ý kiến của TS Nguyễn Tùng Lâm - Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội hội nghị về quy chế dân chủ trong cơ sở giáo dục và đào tạo của Chính phủ, do Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chủ trì ngày 24/3.
Hạn chế sự độc đoán, chuyên quyền của lãnh đạo trường - Cách nào?
Tại hội nghị, một vấn đề “bất thường” được chỉ ra, Luật Giáo dục đã quy định việc lập Hội đồng trường như một cơ chế để kiểm soát, chống độc đoán, chuyên quyền, thúc đẩy tinh thần dân chủ trong trường học nhưng không được chào đón.
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chủ trì hội nghị.
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chủ trì hội nghị.
Tính riêng số trường đại học trực thuộc Bộ Giáo dục – Đào tạo quản lý, mới chỉ 18/36 trường thành lập hội đồng trường nhưng hoạt động cũng khá hình thức (như nhận định của Thứ trưởng Nguyễn Thị Nghĩa). Khối trường trực thuộc Bộ Lao động, Thương binh & Xã hội cũng mới chỉ 30% có hội đồng trường. Chưa một trường cao đẳng chuyên nghiệp nào có hội đồng trường trước khi được Bộ Giáo dục bàn giao sang cho Bộ Lao động…
“Đó là những con số biết nói. Việc thành lập hội đồng trường là chỉ số cơ bản, dễ thấy nhất trong thực hiện quy chế dân chủ ở đại học, cao đẳng, nhưng đại diện các Bộ cũng nắm không đầy đủ. Số liệu có được thì số trường có hội đồng trường không nhiều, dù luật quy định. Đây là ví dụ cho thấy việc thực hiện quy chế dân chủ trong các trường đang ở mức nào” - Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đánh giá.
Tham gia ý kiến, Phó Chủ nhiệm UB Văn hoá, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Ngô Thị Minh phân tích thêm, hội đồng trường là một cơ chế kiểm soát quan trọng như vậy nhưng qua giám sát, cơ quan của Quốc hội chưa thấy rõ vai trò của thiết chế này trong trường học. Bà Minh nghi vấn, nếu thực sự là quan trọng thì đáng ra không thể thiếu vắng ở các trường nhiều như vậy?
Trao đổi về ý kiến này, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cũng chia sẻ băn khoăn, ông từng đặt câu hỏi với nhiều lãnh đạo các trường thì được biết lý do trường không lập hội đồng trường vì tổ chức này rất “hình thức”.
“Nhưng nếu chỉ là hình thức, vô thưởng vô phạt như thế thì sao các trường không lập cho xong, cho đúng quy định. Phải chăng vì hội đồng trường thực sự là yếu tố quan trọng mà khi lập ra sẽ hạn chế sự độc đoán, chuyên quyền của lãnh đạo nên các trường ngại lập?” – Phó Thủ tướng đặt câu hỏi.
Cơ quan quản lý “cầm tay chỉ việc”, trường không thể tự chủ
Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội Nguyễn Tùng Lâm: Mất dân chủ trong trường học không chỉ diễn ra ở bậc đại học mà càng “trầm trọng” hơn ở các bậc học dưới, “nặng” nhất chính là bậc mầm non, tiểu học.
Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội Nguyễn Tùng Lâm: "Mất dân chủ trong trường học không chỉ diễn ra ở bậc đại học mà càng “trầm trọng” hơn ở các bậc học dưới, “nặng” nhất chính là bậc mầm non, tiểu học".
Phát biểu tại hội nghị, TS.Nguyễn Tùng Lâm – Chủ tịch Hội tâm lý giáo dục Hà Nội cho rằng, mất dân chủ trong trường học không chỉ diễn ra ở bậc đại học mà càng “trầm trọng” hơn ở các bậc học dưới, “nặng” nhất chính là bậc mầm non, tiểu học.
“Làm thế nào để đưa tư tưởng dân chủ vào được trường học? Quản lý giáo dục của Việt Nam chủ yếu bằng thi đua mà thi đua rất hình thức, dẫn đến bệnh thành tích nên dân chủ không thể “cập bến” – TS.Lâm nhận định.
Theo Chủ tịch Hội Tâm lý giáo dục Hà Nội, không phải cứ chăm chăm vào chữ dân chủ là có thể dân chủ. Việc trước hết cần làm để mở đường đưa dân chủ vào học đường là đổi mới thực sự phương pháp giáo dục, triết lý giáo dục phải vì học trò, dựa vào học trò, phải vì mong muốn, phát triển từng cá nhân người học chứ không phải là áp đặt hàng loạt.
Sau nữa, theo ông Lâm, để trường học thực sự dân chủ thì vấn đề tự chủ phải đặt ra với mọi nhà trường, từ bậc học mầm non trở lên.
“Nếu nhà trường không tự chủ, không tự chịu trách nhiệm về kết quả sản phẩm đào tạo ra của mình thì chưa thay đổi được cục diện. Các cơ quan cấp trên quản lý nhiều quá dẫn đến nhà trường không thể sáng tạo, không dân chủ được. Hãy để các trường tự chịu trách nhiệm về kết quả đào tạo trước xã hội” – ông Lâm khuyến cáo.
Ngoài ra, theo ông Lâm, mỗi trường học cần đề cao vai trò người đứng đầu, các đoàn thể phải phát huy vai trò giám sát, đánh giá dân chủ một cách khách quan.
Đồng tình với quan điểm của ông Nguyễn Tùng Lâm, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng cần xem lại cơ chế giám sát dân chủ.
“Chúng ta cần có cơ chế giám sát đo đếm được, chứ không chỉ làm một cách chung chung. Phải tăng cường đánh giá dân chủ trực tiếp, phải gạt bỏ được tâm lý ngại của nhiều người” – Phó Thủ tướng đề nghị đưa công nghệ vào hỗ trợ để việc đánh giá được khách quan khi người đánh giá hoàn toàn có thể ẩn danh.
Chia sẻ về tinh thần tự chủ các đại biểu trao đổi, kết luận hội nghị, Phó Thủ tướng nhấn mạnh nhấn mạnh đến tăng cường tự chủ trong trường học, nhất là khối trường đại học, cao đẳng, bởi không thể có dân chủ khi cơ quan quản lý vẫn “cầm tay chỉ việc,” áp đặt từ trên xuống về chuyên môn, và đặc biệt là về nhân sự.
“Nơi nào quyền lực tập trung hoàn toàn vào một người sẽ dễ dẫn đến bị tha hóa. Cần thiết phải xây dựng có cơ chế đánh giá, giám sát đo, đếm được đối với việc thực hiện quy chế dân chủ trong trường học. Đây là việc rất quan trọng, phải có cơ chế để giáo viên đánh giá cơ cấu lãnh đạo, các chức danh lãnh đạo; học sinh và phụ huynh đánh giá giáo viên. Chúng ta phải có cơ chế cụ thể chứ giám sát chung chung thì không được”, Phó Thủ tướng chốt lại.

Hà Nội: Chính thức phá dỡ bãi trông xe “khủng” cạnh sông Tô Lịch

Sau nhiều lần “lỗi hẹn”, ngày 24/3, bãi trông xe “khủng” cạnh sông Tô Lịch (phường Đại Kim, Hoàng Mai, Hà Nội) vi phạm về xây dựng đã chính thức bị phá dỡ, khiến người dân khu vực rất phấn khởi.

Bãi đỗ xe khủng cạnh sông Tô Lịch chính thức bị phá dỡ.
Bãi đỗ xe "khủng" cạnh sông Tô Lịch chính thức bị phá dỡ.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Trần Hữu Chúc, Chủ tịch UBND phường Đại Kim cho biết, thực hiện chỉ đạo của UBND TP Hà Nội, ngày 24/3, lực lượng chức năng của quận Hoàng Mai và phường Đại Kim phối hợp cùng Công ty TNHH MTV Khai thác điểm đỗ xe Hà Nội tiến hành phá dỡ bãi trông xe “khủng” cạnh bờ sông Tô Lịch, đoạn từ cầu Lủ đến cầu Dậu.
“Trước mắt, lực lượng chức năng sẽ tiến hành phá dỡ toàn bộ bãi trông giữ xe vi phạm, trả lại mặt bằng và cảnh quan môi trường sạch sẽ tại khu vực này. Bước tiếp theo, TP Hà Nội sẽ giao cho một đơn vị thực hiện cải tạo khu vực này thành bãi trông xe văn minh hơn, kết hợp trồng cây xanh, trồng cỏ để tạo cảnh quan cho bờ sông Tô Lịch”.
Ghi nhận của phóng viên Dân trí vào chiều 24/3, tại bãi trông xe nói trên, lực lượng chức năng đã huy động nhiều người, máy móc tiến hành dỡ bỏ nhiều hạng mục của công trình vi phạm này.
“Chúng tôi mong mỏi chính quyền phá dỡ bãi trông xe này lâu lắm rồi, để như vậy rất nhếch nhác, ô nhiễm môi trường. Bãi trông xe này chẳng khác gì “bức tường bao” chắn hết một đoạn dài của sông Tô Lịch. Phá đi làm chỗ trồng cỏ, trồng hoa, để người dân chúng tôi có không gian ra đó tập thể dục thì quá tốt” - một người dân địa phương phấn khởi cho biết.
Người dân mong muốn, sau khi giải tỏa bãi xe vi phạm này, chính quyền cần cải tạo xây dựng thành không gian xanh-sạch-đẹp để người dân ra đó tập thể dục, đi dạo.
Người dân mong muốn, sau khi giải tỏa bãi xe vi phạm này, chính quyền cần cải tạo xây dựng thành không gian xanh-sạch-đẹp để người dân ra đó tập thể dục, đi dạo.
Trước đó, ngày 3/7/2014, UBND TP Hà Nội có Văn bản số 4850 về việc chấp thuận chỉ định thực hiện việc lập và triển khai thực hiện Dự án xây dựng điểm đỗ xe kết hợp trồng cây xanh ven bờ sông từ Tô Lịch đoạn từ khu vực cầu Lủ đến cầu Dậu (phường Đại Kim, quận Hoàng Mai, Hà Nội).
TP Hà Nội yêu cầu Công ty TNHH MTV Khai thác điểm đỗ xe Hà Nội nghiên cứu lập và thực hiện dự án tuân thủ đúng theo quy định của pháp luật hiện hành, đồng thời yêu cầu chủ đầu tư phải lập hoàn chỉnh hồ sơ dự án phù hợp với nội dung được chấp thuận và thực hiện thẩm định, phê duyệt theo quy định; Việc triển khai dự án phải đảm bảo chỉnh trang đô thị, khớp nối đồng bộ với hạ tầng kỹ thuật các dự án lân cận và phù hợp với quy hoạch chi tiết đã được cấp có thẩm quyền chấp thuận.
Tuy nhiên, dự án đang trong giai đoạn được Sở Quy hoạch - Kiến trúc chuyển hồ sơ đề xuất dự án để các Sở GTVT, Xây dựng, UBND quận Hoàng Mai…tham gia ý kiến thẩm định, Xí nghiệp khai thác điểm đỗ xe 6 (thuộc Công ty TNHH MTV Khai thác điểm đỗ xe Hà Nội) đã ngang nhiên tự ý xây dựng bãi đỗ xe hơn 16.000 m2 để kinh doanh.
Bãi trông xe vi phạm có diện tích rất lớn, được ví như bức tường bao chắn hết sông Tô Lịch.
Bãi trông xe vi phạm có diện tích rất lớn, được ví như "bức tường bao" chắn hết sông Tô Lịch.
Ngày 2/12/2015, UBND phường Đại Kim đã ra Thông báo số 163/TB, yêu cầu Xí nghiệp khai thác điểm đỗ xe 6 phải tự tháo dỡ toàn bộ công trình vi phạm đoạn bờ phải sông Tô Lịch từ cầu Lủ đến cầu Dậu thuộc địa giới hành chính phường Đại Kim (quận Hoàng Mai – Hà Nội). Thời hạn Xí nghiệp khai thác điểm đỗ xe 6 tháo dỡ công trình vi phạm là 10 ngày (từ ngày 3/12 đến hết 12/12/2015). Nếu quá thời hạn trên, Xí nghiệp không chấp hành việc tháo dỡ công trình vi phạm, UBND phường sẽ tổ chức cưỡng chế tháo dỡ.
Tuy nhiên, từ đó đến nay bãi trông xe vi phạm này vẫn chưa được xử lý dứt điểm. Người dân địa phương rất kỳ vọng đợt phá dỡ này của lực lượng chức năng sẽ không “nửa vời” như những lần trước đó.

Friday, 10 March 2017

“Cô giáo chống tiêu cực bị cách chức” chính thức được minh oan

Ngày 10/3, tại huyện Vĩnh Thuận, ông Dương Trường Giang, Phó Chánh Thanh tra Sở Nội vụ tỉnh Kiên Giang công bố quyết định giải quyết khiếu nại của Chủ tịch UBND tỉnh đối với bà Nguyễn Hoài Thu, nguyên Hiệu trưởng Trường tiểu học Thị trấn 1 (huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang).
 >> Khôi phục quyền lợi cho cô giáo chống tiêu cực bị cách chức

Theo quyết định, Chủ tịch UBND tỉnh yêu cầu Chủ tịch UBND huyện Vĩnh Thuận hủy bỏ quyết định số 2192 ngày 23/9/2016 giải quyết khiếu nại lần đầu và quyết định số 909 ngày 6/7/2016 về xử lý kỷ luật đối với bà Nguyễn Hoài Thu vì không đúng thẩm quyền và hết thời hạn xử lý; đồng thời khôi phục quyền, lợi ích hợp pháp của bà Nguyễn Hoài Thu theo quy định.
Như Dân trí đã đưa tin, vào 1/8/2012, cô Nguyễn Hoài Thu (SN 1974) nhận quyết định điều động, bổ nhiệm chức vụ Hiệu trưởng Trường Tiểu học Thị trấn 1, huyện Vĩnh Thuận. Sau khi nhận nhiệm vụ, cô Thu phát hiện nhiều vấn đề sai phạm của người tiền nhiệm trong việc quản lý tài chính, cơ sở vật chất và xây dựng nhà trường; đặc biệt là trường vẫn còn nợ tiền đóng bảo hiểm xã hội (BHXH), bảo hiểm y tế (BHYT) và bảo hiểm thất nghiệp (BHTN) cho cán bộ, giáo viên của trường với số tiền 108 triệu đồng. Sau nhiều lần đề xuất với các cơ quan chức năng không được, cô Thu đề nghị thanh tra, xử lý và chấn chỉnh các sai phạm thiếu sót xảy ra tại đơn vị.
Từ kết luận thanh tra số 02 của UBND huyện Vĩnh Thuận (tỉnh Kiên Giang), cô giáo Nguyễn Hoài Thu bị cách chức.
Từ kết luận thanh tra số 02 của UBND huyện Vĩnh Thuận (tỉnh Kiên Giang), cô giáo Nguyễn Hoài Thu bị cách chức.
Tuy nhiên, 16 tháng sau (17/4/2015), cô Thu bất ngờ nhận quyết định kỷ luật cách chức của UBND huyện do ông Huỳnh Thanh Bình, Phó Chủ tịch UBND huyện ký (nay là Chủ tịch UBND huyện Vĩnh Thuận). Đáng nói, quyết định này được ông Bình ký trước đó 6 tháng, tức vào 8/10/2014. Ngay trong ngày công bố quyết định kỷ luật cách chức cô Thu, UBND huyện Vĩnh Thuận công bố quyết định điều động bổ nhiệm cô Trần Thị Thùy Linh, Hiệu trưởng Trường Mẫu giáo Vĩnh Phong về làm Hiệu trưởng Trường Tiểu học Thị Trấn 1. Điều lạ là quyết định bổ nhiệm cô Linh lại được lãnh đạo huyện Vĩnh Thuận ký vào ngày 16/4/2014. Thời điểm này cô Thu vẫn là hiệu trưởng.
Dù Kết luận thanh tra tỉnh Kiên Giang xác định: Kết luận 02 kết luận một số nội dung sai phạm không có cơ sở, không đúng pháp luật... nhưng tháng 7/2016, UBND huyện Vĩnh Thuận vẫn tiếp tục kỷ luật cách chức cô giáo Thu.
Dù Kết luận thanh tra tỉnh Kiên Giang xác định: Kết luận 02 kết luận một số nội dung sai phạm không có cơ sở, không đúng pháp luật... nhưng tháng 7/2016, UBND huyện Vĩnh Thuận vẫn tiếp tục kỷ luật cách chức cô giáo Thu.
Cô Thu tiếp tục khiếu nại và thanh tra tỉnh Kiên Giang tiến hành thanh tra lại vụ việc. Đến tháng 10/2015, thanh tra tỉnh Kiên Giang ban hành kết luận thanh tra số 08, xác định: Đoàn Thanh tra của huyện chậm giao trả hồ sơ, tài liệu cho đơn vị bị thanh tra, chưa gửi dự thảo kết luận cho đối tượng để giải trình những vấn đề chưa nhất trí; Kết luận 02 kết luận một số nội dung sai phạm không có cơ sở, không đúng pháp luật...
Tuy nhiên, ngày 6/7/2016, UBND huyện Vĩnh Thuận tiếp tục ban hành quyết định số 909 kỷ luật cách chức đối với cô Thu với lý do “có hành vi vi phạm pháp luật rất nghiêm trọng trong việc quản lý thu, chi tài chính của đơn vị; không hoàn thành chức trách, nhiệm vụ được giao; tập thể đơn vị không tín nhiệm”.

Cụ bà 71 tuổi xin xác nhận độc thân để lấy chồng

Do đã sống chung với người khác trước năm 1987 nên cụ bà được coi là đã có chồng, nếu kết hôn là phạm luật.

Chuyện hi hữu này còn thu hút dư luận khi cụ bà đi xin giấy chứng nhận độc thân để kết hôn nhưng nơi gật, nơi lắc. Cơ quan tư pháp ở tỉnh Đồng Nai có xác nhận cụ chưa kết hôn với ai nhưng tại TP.HCM thì cho rằng cụ đã có quan hệ hôn nhân nên từ chối.
Được xác nhận độc thân
Trước năm 1975, cụ bà HTX (71 tuổi, ngụ phường Tân Mai, TP Biên Hòa, Đồng Nai) và cụ ông LBM (hơn bà hai tuổi) chung sống với nhau như vợ chồng nhưng không đăng ký kết hôn. Quá trình sống chung hai cụ sinh được hai người con.
Sau năm 1975, do hoàn cảnh nên cụ M. sang định cư tại Mỹ nhưng vẫn thường xuyên thăm nom và gửi tiền về Việt Nam cho vợ con. Gần đây nhất là năm 2013, cụ M. về lưu cư và sinh hoạt với gia đình. Cụ X. cũng vẫn thường xuyên qua lại và liên lạc hỏi thăm các anh chị em của cụ M. Việc chung sống và tình cảm giữa cụ M. và cụ X. được hai bên gia đình nội ngoại thừa nhận.
Thế nhưng cuối năm 2016, cụ X. bất ngờ nộp đơn ra UBND phường Tân Mai, TP Biên Hòa đề nghị xác nhận tình trạng hôn nhân để làm thủ tục kết hôn. Người cụ X. có ý định kết hôn là cụ DT (75 tuổi), ngụ thị trấn Cần Thạnh, huyện Cần Giờ, TP.HCM. Quyết định bất ngờ trên của cụ X. vấp phải sự phản đối quyết liệt của hai người con vì họ cho rằng cụ đã có chồng, không nên đi bước nữa. Cũng không ai ngờ ý định này còn gây khó cho các cơ quan tư pháp trong việc xác nhận.
Cụ thể khi nhận được đơn đề nghị xác nhận độc thân của cụ X. thì ngày 7-11-2016 UBND phường Tân Mai đã cấp giấy xác nhận tình trạng hôn nhân với nội dung cụ X. chưa từng đăng ký kết hôn với ai. Kèm theo đơn xác nhận cụ X. còn có giấy cam kết từ khi đủ tuổi kết hôn cụ chưa từng đăng ký kết hôn với ai, không xác lập quan hệ vợ chồng với ai.
Giấy xác nhận tình trạng hôn nhân của cụ X. còn ghi rõ: “Giấy này có giá trị sử dụng trong thời hạn sáu tháng kể từ ngày cấp. Giấy được sử dụng để làm thủ tục kết hôn với ông T. Nơi dự định kết hôn là UBND thị trấn Cần Thạnh, huyện Cần Giờ, TP.HCM”.
Không được vì đã có chồng
Có được giấy xác nhận này, hai cụ T. và X. cầm hồ sơ dắt nhau đến nơi cư trú của cụ T. là UBND thị trấn Cần Thạnh làm thủ tục đăng ký kết hôn. Tuy nhiên, nơi đây cho biết hai cụ chưa thể ký ngay mà về nhà chờ do UBND thị trấn đang băn khoăn về việc xác nhận độc thân của cụ X. Ngày 14-11-2016, UBND thị trấn Cần Thạnh gửi công văn cho Phòng Tư pháp huyện Cần Giờ xin ý kiến nghiệp vụ và hướng giải quyết. Hơn một tháng sau phòng tư pháp huyện có thông báo gửi UBND thị trấn nhận định về vụ việc. Theo phòng tư pháp huyện, việc cụ X. kết hôn với cụ T. là vi phạm điểm c khoản 2 Điều 5 Luật Hôn nhân và Gia đình. Bởi cụ X. thuộc trường hợp là người đang có chồng, được quy định tại điểm b khoản 4 Điều 2 Thông tư liên tịch số 01-2016 giữa TAND Tối cao, VKSND Tối cao và Bộ Tư pháp (hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Hôn nhân và Gia đình). Cụ thể, trước ngày 3-1-1987, cụ X. đã chung sống như vợ chồng với cụ M. và có hai con chung.
Vi phạm chế độ một vợ một chồng
Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM, đại diện Sở Tư pháp tỉnh Đồng Nai cho biết đây là vụ việc khá phức tạp vì có xung đột về nhận thức khi áp dụng quy định pháp luật. Tuy nhiên, đến thời điểm này Sở chưa khẳng định được việc UBND phường Tân Mai cấp giấy xác nhận tình trạng hôn nhân cho cụ X. là đúng hay sai. “Do đây là vụ việc phức tạp nên cơ quan này đã gửi công văn cho Bộ Tư pháp thỉnh thị nghiệp vụ. Khi nào có ý kiến của Bộ Tư pháp, Sở sẽ đưa ra nhận định về việc xác nhận tình trạng hôn nhân của UBND phường Tân Mai, TP Biên Hòa cho cụ X. là đúng hay sai” - đại diện Sở Tư pháp tỉnh Đồng Nai nói.
Trong khi đó, Trưởng phòng Hộ tịch - Quốc tịch (Sở Tư pháp TP.HCM) Nguyễn Triều Lưu khẳng định Phòng Tư pháp huyện Cần Giờ trả lời, hướng dẫn như trên là đúng. Căn cứ điểm b khoản 4 Điều 2 Thông tư liên tịch số 01-2016 nêu trên thì người đang có vợ hoặc có chồng (theo điểm c khoản 2 Điều 5 của Luật Hôn nhân và Gia đình) là người xác lập quan hệ vợ chồng với người khác trước ngày 3-1-1987 mà chưa đăng ký kết hôn và chưa ly hôn hoặc không có sự kiện vợ (chồng) của họ chết hoặc vợ (chồng) của họ không bị tuyên bố là đã chết. Trong khi điểm c khoản 2 Điều 5 Luật Hôn nhân và Gia đình quy định: Cấm hành vi người đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người đang có chồng, có vợ. Như vậy cụ X. chung sống như vợ chồng với cụ M. trước mốc thời điểm trên và có con chung nên thuộc trường hợp người đang có chồng.
Muốn lấy chồng khác, cụ X. phải làm sao?
Theo Phòng Tư pháp huyện Cần Giờ, nếu cụ X. có nguyện vọng kết hôn với cụ T. thì phải đến TAND TP Biên Hòa yêu cầu tòa không công nhận quan hệ vợ chồng với cụ M. (áp dụng trong trường hợp cụ M. còn sống). Sau khi tòa án có quyết định không công nhận quan hệ vợ chồng này thì cụ X. mới có thể đến UBND thị trấn Cần Thạnh yêu cầu đăng ký kết hôn với cụ T. theo quy định của pháp luật hiện hành. Được biết hiện cụ M. vẫn còn sống nên nếu muốn kết hôn với cụ T. thì cụ X. phải làm theo hướng dẫn trên.
Không thể coi là độc thân
Theo quy định tại Luật Hôn nhân và Gia đình và Thông tư liên tịch 01 nêu trên thì cụ X. đã chung sống với cụ M. như vợ chồng, có hai con chung, được hai bên gia đình thừa nhận. Chưa kể thực tế họ còn có thể phát sinh những quyền liên quan đến tài sản chung nữa. Do vậy dù cụ M. có chung sống với cụ X. hay không thì về pháp lý họ vẫn còn mối quan hệ vợ chồng. Muốn trở lại tình trạng độc thân để kết hôn với người khác thì cụ X. phải được tòa không công nhận quan hệ vợ chồng với cụ M. nữa. Lúc đó pháp luật mới coi cụ X. là độc thân.
Luật sư TRẦN THỊ NGỌC NỮ,
Hội Bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM
Kiểu gì cũng là vợ chồng
Việc chung sống giữa cụ X. và cụ M. dù chưa có đăng ký kết hôn thì vẫn được xem là người đang có vợ hoặc có chồng. Nếu cụ M. còn sống mà cụ X. chưa làm thủ tục ly hôn thì vẫn là vợ cụ M., không thể kết hôn với người khác nếu không làm thủ tục như đã phân tích. Nếu cụ M. đã chết hoặc bị tòa tuyên bố là đã chết thì quan hệ hôn nhân giữa hai người mới coi là chấm dứt. Cả hai trường hợp trên đều chứng minh thực tế là cụ X. có mối quan hệ vợ chồng với cụ M.
Luật sư LÊ ĐĂNG LIỆU, Đoàn Luật sư TP.HCM

Friday, 17 February 2017

Người đàn ông Nga lang thang, thất lạc gia đình tại Nha Trang

Đến Nha Trang cùng mẹ và chị gái để kinh doanh nhưng công việc làm ăn bị phá sản sau khi mẹ mất, Kuznetsova Oleg - người đàn ông quốc tịch Nga - đang thất lạc gia đình, đang phải sống những ngày buồn tại Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa.

Một mình ngồi trên ghế đá ở Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, ông Kuznetsova Oleg (45 tuổi) mắt nhìn xa xăm và nói gì đó luyên thuyên. Một lúc, ông lại ngồi viết lia lịa nhiều hàng chữ tiếng Nga vào trong một cuốn tập nhỏ rồi giấu vào trong người như sợ ai đó lấy đi.
Kuznetsova Oleg là người nước ngoài duy nhất trong số hơn 260 đối tượng mà Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa quản lý. Sau khi có quyết định của Sở Lao động Thương binh & Xã hội tỉnh Khánh Hòa, Trung tâm Bảo trợ xã hội đã tiếp nhận ông Oleg vào giữa tháng 12/2016.
Thông qua thông dịch viên, Oleg bày tỏ rằng, ông không muốn về Nga mà muốn đi tìm người chị gái tên là Lena đang thất lạc. Theo xác minh ban đầu của Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, trước đó, mẹ của ông Oleg là bà Tamara Kuznetsova đã bán nhà cửa, tài sản ở quê hương để đưa Oleg và người chị gái đến Nha Trang sinh sống, kinh doanh.
Tuy nhiên, công việc kinh doanh của 3 mẹ con ông Oleg tại thành phố biển không thành công, rơi vào bế tắc. Năm 2013, bà Tamara Kuznetsova bị đau tim và mất tại Nha Trang. Hài cốt của bà sau đó được đưa về Nga. Sau khi mẹ mất, ông Oleg cùng chị gái tiếp tục ở lại Nha Trang và sống dựa vào nguồn tiền tiết kiệm gửi trong ngân hàng của người mẹ để lại.
Ông Kuznetsova Oleg, người đàn ông Nga thất lạc gia đình ở Nha Trang
Ông Kuznetsova Oleg, người đàn ông Nga thất lạc gia đình ở Nha Trang
Ban đầu 2 chị em ông ở trong khách sạn, sau đó chuyển sang ở nhà trọ và cuối cùng Oleg lang thang ăn xin ở nhà ga, khu chợ, bến xe và thậm chí ở trên bãi biển, nơi có đông khách Nga.
Trước thông tin trên, Sở Ngoại vụ Khánh Hòa cùng các cơ quan ở TP Nha Trang đã tiếp cận và nhận thấy rằng ông Oleg có dấu hiệu bị loạn thần nên từng đưa ông vào Bệnh viện chuyên khoa tâm thần điều trị.
Ông Nguyễn Phước Ninh, Phó Giám đốc Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, cho biết, biết tin ông Oleg sống ở trung tâm, cách đây ít hôm có vài người Nga đang làm ăn ở Nha Trang đã đến thăm ông và gửi cho ông một ít thực phẩm, đồ ăn kiểu Nga.
“Hiện chưa tìm ra người chị gái của Oleg và cũng không biết bà ta đang ở đâu. Ngoài việc chăm sóc, chúng tôi còn cung cấp bút, tập mà Oleg nói rằng cần để ghi nhật ký”, ông Ninh nói.
Ông Võ Bình Tân, Phó Giám đốc Sở Lao động Thương binh & Xã hội tỉnh Khánh Hòa ngày 17/2, cho biết, trước đó, UBND tỉnh Khánh Hòa đã giao cho Sở Ngoại vụ làm thủ tục để hồi hương ông Oleg về nước. Hiện tại, Trung tâm Bảo trợ xã hội tạm thời nuôi dưỡng ông trong thời gian chưa tìm được gia đình và chờ cơ quan đại diện ngoại giao Nga tại Việt Nam đến tiếp nhận.
Được biết, trước đó vào năm 2013, Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa cũng từng tiếp nhận ông Zaw Lin Than (quốc tịch Myanmar) vào chăm sóc do ông này bị thất lạc gia đình, tuổi cao, không nơi nương tựa. Sau đó, một vị khách đến thăm trung tâm, biết tới hoàn cảnh của Zaw Lin Than và đem kể câu chuyện này cho những người bạn ở Myanmar. Nhờ đó ông Zan Lin Than đã tìm lại được gia đình sau mấy chục năm thất lạc.

Vụ học sinh tiểu học Nam Trung Yên gãy chân: Nhà trường báo cáo sai sự thật?

Sau sự việc học sinh Trần Chí Kiên bị ngã gãy chân trong trường học, lần đầu tiên, một số giáo viên Trường tiểu học Nam Trung Yên, Hà Nội đã lên tiếng phản đối một số điểm mà nhà trường cung cấp cho báo chí trước đó.Giáo viên cũng bị... lừa?

Trong “Báo cáo sự việc cần xem xét” gửi các cơ quan báo chí ngày 13/2, bà Tạ Thị Bích Ngọc, Hiệu trưởng Trường tiểu học Nam Trung Yên cho rằng: “Việc làm phiếu khảo sát là do cô Nhung (giáo viên chủ nhiệm của cháu Kiên - PV) đã tư vấn cho cấp ủy, ban giám hiệu, chúng tôi đã tiếp thu ý kiến của gia đình, thống nhất mẫu phiếu khảo sát và giao cho cô Hương chỉ đạo các giáo viên có liên quan làm rõ sự việc này”.
Tuy nhiên, trao đổi với PV Dân trí, cô Trần Thị Thu Nhung, giáo viên chủ nhiệm lớp 2A2, lớp mà cháu Trần Chí Kiên (học sinh bị tai nạn gãy xương đùi tại sân trường ngày 1/12/2016) phủ nhận thông tin này.
Cô Nhung nói: "Lúc đầu, khi trả lời phỏng vấn báo chí và các báo cáo ban đầu, nhà trường không nhắc đến tên tôi. Tuy nhiên, không hiểu sao trong báo cáo mới nhất của nhà trường, cho rằng, việc lấy ý kiến khảo sát là do tôi tư vấn. Nội dung trong báo cáo đó là hoàn toàn sai sự thật, tôi dám lấy danh dự của mình ra để khẳng định rằng tôi không hề tư vấn việc lấy phiếu khảo sát".
Cô Nhung, chủ nhiệm lớp cháu Kiên và cô Tú đang trình bày sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Cô Nhung, chủ nhiệm lớp cháu Kiên và cô Tú đang trình bày sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Ngoài ra, theo cô Nhung, việc nói rằng 100% giáo viên đã ký vào phiếu khảo sát là không đúng, vì buổi lấy phiếu khảo sát đó bản thân cô Nhung và một số giáo viên khác trong trường không có mặt và không tham gia khảo sát. Chỉ thiếu vài người đi chăng nữa, cũng không thể nói 100% giáo viên đồng ý được.
Cũng theo cô Nhung, thông thường khi học sinh gặp phải vấn đề gì, như ốm đau, tai nạn…, thường là nhà trường phải thông báo cho giáo viên chủ nhiệm đầu tiên. Tuy nhiên, khi cháu Kiên bị tai nạn phải vào viện cấp cứu, cô Nhung đang ở phòng hội đồng, nhưng không ai chứng kiến sự việc thông báo cho cô để xuống xem xét sự việc mà lại gọi cô Hòe, giáo viên chủ nhiệm cũ của cháu Kiên.
Thứ hai, theo cô Nhung, khi nhà trường gọi giáo viên lên lấy phiếu khảo sát, nhiều người ngỡ ngàng và không hiểu gì. Còn trước đó, nhà trường đã thông báo về các lớp việc lấy phiếu khảo sát này là phục vụ cho việc thanh tra tháng 3 của Phòng GD&ĐT nên lấy phiếu khảo sát của học sinh về công tác an toàn an ninh của trường học.
Cũng theo cô Nhung, hiện nhiều giáo viên đang rất bức xúc khi cho rằng "giáo viên của trường cùng phía với hiệu trưởng" vì gian dối trong vụ việc. Cô Nhung cho hay, nội dung khảo sát xoay quanh việc giáo viên có thường nhắc nhở học sinh về an toàn khi chơi, học sinh ra chơi thì chơi với ai, có nhìn thấy ô tô vào trường trong giờ ra chơi hay không... Nhưng khi đưa ra, bản khảo sát này lại liên quan đến sự việc cháu Kiên ngã trong trường học nên nhiều giáo viên cảm giác như bị lừa.
Trả lời về việc, tại sao trong khảo sát, một số học sinh ghi rõ “không thấy bạn Kiên va vào ô tô”, các giáo viên này cho rằng, có thể các cháu này đã chứng kiến sự việc của cháu Kiên, hoặc có thể các cháu này được hỏi riêng.
Cô Nguyễn Thị Thanh Tú, giáo viên lớp 5A5, Trường tiểu học Nam Trung Yên cũng cho rằng: Bản báo cáo của Hiệu trưởng có rất nhiều điểm không đúng sự thật. Bản thân giáo viên, học sinh khi được yêu cầu khảo sát đều không biết về việc tai nạn của cháu Kiên và nhà trường cũng không nói rõ khảo sát nhằm mục đích tìm ra nguyên nhân tai nạn của cháu Kiên, mà chỉ nói rằng khảo sát về thực trạng an toàn, an ninh trong trường học để phục vụ công tác thanh tra sắp tới của Phòng Giáo dục - Đào tạo.
Cô Mừng ứa nước mắt khi nói về sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Cô Mừng ứa nước mắt khi nói về sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Chúng tôi không đành lòng im lặng
Cũng theo cô Tú, sau khi sự việc xảy ra, đọc các nhận xét của độc giả sau những bài báo, nhiều giáo viên thấy chua chát, đau lòng. Bạn bè khắp nơi cũng gọi điện hỏi han khiến tâm lý các cô xáo trộn.
Trao đổi với PV Dân trí, cô Vũ Thị Mừng, giáo viên dạy lớp 3 của trường đã khóc. Cô cho biết, việc phát phiếu khảo sát của nhà trường hoàn toàn không đúng sự thật bởi khi phát phiếu khảo sát, toàn trường và giáo viên không biết có tai nạn với cháu Kiên.
Thứ hai, khi phát phiếu khảo sát, cô Nguyễn Thị Hương, Phó Hiệu trưởng nhà trường và cô Tổng phụ trách cũng cho rằng, đó là khảo sát về thực trạng an toàn, an ninh trong trường học để phục vụ công tác thanh tra sắp tới của Phòng Giáo dục & Đào tạo.
Ngoài ra, theo cô Mừng, nếu nói 100% giáo viên đồng ý là không đúng vì hôm đó khảo sát vào buổi trưa, một số giáo viên không trông bán trú không có mặt ở đó, như cô Tú hoặc cô Nhung chẳng hạn. Ngoài ra, vụ tai nạn đó xảy ra ở sân sau của trường nên nhiều học sinh không chứng kiến là đúng sự thật, trừ anh Chung bảo vệ và cô Hương hiệu phó. Do vậy, việc khảo sát này không mang tính khách quan.
Cũng theo cô Mừng, từ khi xảy ra sự việc đến nay, không có bất cứ cuộc gặp gỡ nào giữa toàn thể giáo viên và nhà trường mà BGH chỉ gặp một số giáo viên “thân tín”. Việc dạy học của nhiều giáo viên cũng bị ảnh hưởng. Thay vì có cuộc họp với toàn thể giáo viên trong trường để thông báo sự việc thì thỉnh thoảng các giáo viên lại nhận được yêu cầu ký vào đơn này, đơn kia mà không phải giáo viên nào cũng được biết và được yêu cầu ký đơn như vậy mà chỉ những người được xem là “thân” với hiệu trưởng mới được “mời”.
"Sự việc xảy ra khiến chúng tôi rất buồn, nhiều giáo viên không tự tin đến trường vì cảm thấy như danh dự của mình bị hạ thấp trong môi trường giáo dục. Với lương tâm của một nhà giáo, chúng tôi không thể khoanh tay ngồi nhìn. Đây không chỉ danh dự của cá nhân mà cả trường bị ảnh hưởng khiến chúng tôi rất xấu hổ. Vì thế, tôi rất mong sự thật này được làm rõ để có môi trường trong sạch", cô Mừng nói.

Thursday, 12 January 2017

Đề nghị bỏ loa phường: Dân Thủ đô nhiều người mừng, ít người tiếc

Nhiều người cho rằng trong thời buổi công nghệ thông tin phát triển như hiện nay, loa phường lợi ích thì ít, phiền hà gây ra thì quá nhiều, đặc biệt đối với những gia đình có người già, trẻ nhỏ. Tuy nhiên, một số người lại cho rằng, nhờ loa phường họ mới nắm rõ được nhiều thông tin chung...

Trong Hội nghị triển khai công tác năm 2017 của Sở Thông tin và Truyền thông, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung cho rằng, loa phường đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Đến giai đoạn hiện nay, chúng ta cần đánh giá, rà soát lại hoạt động của loa phường, nếu thấy không hiệu quả thì mạnh dạn đề xuất bỏ đi.
Quan điểm đó của Chủ tịch UBND TP Hà Nội nhận được nhiều sự quan tâm của bạn đọc.
Nhà dân có người chết mà loa hát "chưa có bao giờ đẹp như hôm nay"...
Bạn đọc Nam Phạm nêu mong muốn thành phố sớm loại bỏ loa phường vì nó là nỗi ám ảnh của gia đình. “Loa phóng thanh gần nhà đã làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của gia đình tôi trong suốt nhiều năm nay”, bạn đọc Nam Phạm chia sẻ với Dân trí.

Hà Nội sẽ xem xét lại hiệu quả của loa phát thanh ở từng khu vực
Hà Nội sẽ xem xét lại hiệu quả của loa phát thanh ở từng khu vực
Bạn đọc Nguyễn Chí Tường nhớ lại những năm trước đây, Hà Nội còn có loại loa truyền thanh lắp đến từng khu vực nhà dân, trong đó ai muốn nghe thì mở, còn ai không muốn nghe thì tắt. Đặc biệt, người dân nào muốn nghe đài phường thì đăng ký, phường sẽ chủ động kéo loa vào tận khu gần nhà để nghe cả ngày.
“Nếu làm được như trước đây thì tốt, vì ai thích nghe thì nghe, ai không nghe thì thôi. Điều này bảo đảm được quyền riêng tư của mọi người. Theo tôi nên bỏ loa treo ở ngọn tre, cột điện đi”, bạn đọc Nguyễn Chí Tường nói.
Bạn đọc Lê Hưng chia sẻ, trong quá khứ khó khăn, thiếu thốn thông tin thì loa phường phát huy rất hiệu quả. Còn bây giờ thời buổi công nghệ thông tin phát triển, trong khi đó phát thanh phường vẫn dùng loa nén công suất lớn, cùng với tiếng ồn ngoài phố, càng làm cho nhân dân khổ đủ bề đặc biệt là những gia đình có người cao tuổi và trẻ nhỏ.
“Đã có nhiều câu ví von về con người như cái loa phường rồi, nhiều khi nó như một công cụ tra tấn thần kinh với những hộ gia đình được loa phường ngự gần nhà. Thôi thấy làm như ông Chủ tịch UBND TP Hà Nội nói là rất hợp lý”, bạn đọc Phan Vũ chia sẻ.
Cùng quan điểm bỏ loa phường, ban đọc Trần Ngọc Phan còn chia sẻ cạnh nhà mình có cái loa phường, đều đặn gần như ngày nào cũng vậy cứ từ 6h30 là mở rất to, điều này ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của gia đình. “Cách tuyên truyền như vậy nhiều khi không hiệu quả, mà còn gây phản cảm. Ông Chung đề nghị rà soát, đánh giá lại tác dụng của loa phường là rất đúng”, bạn đọc Phan nêu.
Bạn đọc Nguyễn Quốc Tiến cho biết, mình đi làm ca 2 giờ sáng mới về đến nhà, thì chỉ ngủ được khoảng hơn 2 tiếng thì đến 5h30 đã bị loa phường đánh tỉnh giấc. Chính vì vậy, anh Tiến đề nghị Hà Nội nên dẹp bỏ loa phường. Điều này theo anh Tiến đỡ gây phiền hà cho dân, lại tiết kiệm được một khoản kinh phí nuôi hệ thống phát thành viên cấp phường.
“Chủ tịch UBND TP Hà Nội nêu ra vấn đề này rất chuẩn. Sứ mệnh hệ thống loa đài cấp phường Hà Nội hiện đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị thời đại và nay nên bỏ. Cấp phường nên xây dựng trang web riêng của từng phường để người dân có thể tiện theo dõi”, bạn đọc Nguyễn Sỹ Hiến đánh giá.
Bạn Lành Hồng Mạnh nêu ra vấn đề rất “vô duyên” của cái loa phường đó trong nhiều trường hợp nhà dân có người chết, nhưng loa phường cứ phát oang oang “chưa có bao giờ đẹp như hôm nay…”. “Thử hỏi loa phường phát trong trường hợp như vậy thì người dân có muốn leo ngay lên cột bịt cái loa “vô duyên” lại hay không?”, bạn đọc Mạnh chi sẻ.
Bạn đọc Hữu Lê cũng đồng tình với ý kiến của Chủ tịch TP Hà Nội rằng loa phường đã “hoàn thành sứ mệnh lịch sử”. Theo anh Hữu Lê việc này lẽ ra ông Giám đốc Sở Văn hóa và Thể thao phải đi trước, đề xuất chứ không cần để ông Chủ tịch và TP quyết định. Theo anh Lê thì người dân Thủ đô bây giờ không còn nhu cầu loa phường nữa, để nó tồn tại thêm phiền toái.
"Mẹ em biết hôm nào có lương hưu mà đi lĩnh?"
Mang tâm tư trái ngược, bạn đọc Hoàng Gia lại cho rằng, trong nhiều trường hợp nhờ "cái loa phường sắp hết thời" ấy mà ở nhà nhiều người già biết được lịch phát lương, thông tin tình hình toàn phường và các kế hoạch, chính sách của nhà nước, cũng như lịch triển khai công việc của các ban ngành.
“Các anh chị em comment ở đây đa phần còn trẻ, lướt web như gió! Chỉ thương mẹ em không biết hôm nào có lương mà đi lĩnh!”, bạn Hoàng Gia chia sẻ đầy tâm tư.
Cùng quan điểm trên, ban đọc Trần Thanh Hải cho rằng, bản thân loa phường không có tội, mà tội lớn nhất thuộc về người treo loa không đúng chỗ và phát không đúng thời điểm.
Còn bạn đọc Võ Phú Quảng đặt vấn đề, nếu bỏ loa phường đi, thì trong trường hợp có thiên tai như động đất, sóng thần, mưa bão… sẽ thông tin tới dân ra sao?
“Trạm phát thanh với tôi là văn hóa, trong trường hợp thiên tai mọi công cụ không hiệu quả bằng loa phường, nó đưa thông tin tức thời đến với người dân”, ban đọc Quảng đánh giá cao hiệu quả của loa phường.

TPHCM: Thưởng Tết giáo viên “lắng” hơn mọi năm

Một vài năm trước, “cơn địa chấn” xuất hiện ở TPHCM khi thưởng Tết giáo viên ở nhiều trường công lập lên đến… ngàn đô. Ghi nhận năm nay, các khoản cuối năm của giáo viên “lắng” hơn thấy rõ.

Rất nhiều trường học ở TPHCM tại các quận như Bình Thạnh, Thủ Đức, Bình Tân…, giáo viên hầu như không có thưởng Tết hoặc chỉ có vài trăm nghìn quà Tết. Họ chỉ có thể mong chờ một ít tiền hỗ trợ từ thành phố hay chăm lo từ quận trung bình vài trăm nghìn đến một triệu đồng/người.
Giáo viên của Trường tiểu học Nguyễn Thi, quận 11 phải nói là… trắng tay đón Tết khi mà nhà trường không có bất cứ khoản nào để chia cho giáo viên. Hiệu trưởng nhà trường cho hay, trường mới khánh thành phải sắm sanh rất nhiều nên ngân quỹ cuối năm không dư, giáo viên không có thu nhập tăng thêm.
Mặt bằng chung, mức thưởng cuối năm cho giáo viên ở TPHCM lặng hơn 3 - 4 năm trở lại đây (Ảnh minh họa)
Mặt bằng chung, mức thưởng cuối năm cho giáo viên ở TPHCM "lặng" hơn 3 - 4 năm trở lại đây (Ảnh minh họa)
Chung hoàn cảnh, giáo viên Trường tiểu học Hòa Bình, quận 11 cũng không có khoản tiền thưởng từ thu nhập tăng thêm. Thầy hiệu trưởng Lương Vĩnh Quang cho biết kết sổ ngân sách cấp xuống không dư, trường cũng không có khoản thu nhập nào khác nên không có tiền chi tăng thu nhập cho giáo viên. Nhà trường chỉ cố gắng thưởng tết cho mỗi giáo viên là 1 triệu đồng.
Nên hầu hết đến thời điểm các giáo viên vẫn đang nóng lòng chờ vào khoản thưởng Tết từ thành phố.
Cách đây khoảng 3 - 4 năm, những “cơn địa chấn” xuất hiện ở TPHCM khi thưởng Tết giáo viên ở một số trường công lập lên đến cả… ngàn đô la. Thông tin này làm nhiều giáo viên các trường ở địa bàn hay trong cả nước không khỏi ngậm ngùi, chạnh lòng khi thưởng tết của mình chỉ vài trăm nghìn hay là cuốn lịch, gói bột ngọt. Nhưng nhờ vậy cũng thắp lên chút hy vọng nghề giáo sẽ được quan tâm hơn vào dịp cuối năm, cũng có đồng ra đồng vào chứ không quá tủi hờn khi nhìn các ngành nghề khác rộn rang chuyện thưởng tết.
Ghi nhận năm nay, dường như “cơn địa chấn” mới nổi lại lắng xuống. Cũng có một số trường có mức thưởng Tết từ thu nhập tăng thêm kha khá nhưng cũng chỉ ở mức 8 - 12 triệu đồng. Các mức từ thu nhập tăng thêm tùy vào danh hiệu thi đua, thâm niên, đóng góp của giáo viên với nhà trường.
Giáo viên một số trường THPT như Võ Thị Sáu, Thanh Đa (ở Bình Thạnh) có khoản thu nhập tăng thêm khoảng 10 triệu đồng - đang được xem là ở nhóm các trường có mức thưởng tết cao.
Mỗi giáo viên, nhân viên có thu nhập tăng thêm 11 - 11,5 triệu đồng, Trường THCS Hậu Giang, quận 11 được xem là trường giáo viên thu nhập tăng thêm cuối năm đình đám nhất nhì so với trong quận ở quận 11 và cả thành phố. Được biết, trước ngày nghỉ, giáo viên và nhân viên của trường sẽ được nhận thêm 2 triệu đồng, đưa mức thu nhập tăng thêm lên trên 13 triệu đồng mỗi người.
Một hiệu trưởng ở quận Bình Thạnh cho hay, thật ra giáo viên không có thưởng Tết cũng không có tháng lương thứ 13 như các ngành nghề khác. Có chăng thì nhà trường chi tiêu tiết kiệm hoặc có có nguồn thu thêm như dạy thêm học thêm, cho thuê cơ sở, mặt bằng… cuối năm có khoản thu nhập tăng thêm cho giáo viên. Nên việc giáo viên năm nay có thu nhập tăng thêm khác với năm trước là chuyện dễ hiểu.
Tuy nhiên, việc thưởng Tết giáo viên ở TPHCM “lắng” xuống so với các năm gần đây còn do nhiều trường khá kín tiếng, không muốn đề cập mức thưởng. Điều này vẽ nên bức tranh khá nhạt màu về mức thưởng tết cuối năm của đội ngũ nhà giáo.
Năm 2016, TPHCM có mức thưởng Tết cho đội ngũ giáo viên kinh phí từ ngân sách nhà nước là 1,2 triệu đồng. Năm nay, khoản này vẫn chưa có thông tin chính thức nhưng giáo viên đều hy vọng chí ít cũng giữ được mức cũ. Như vậy nếu không có thu nhập tăng thêm thì giáo viên sẽ được thưởng tết ít nhất là 1,2 triệu.
Phía Công đoàn giáo dục TPHCM đã thông tin mức chăm lo Tết cho giáo viên, công nhân viên trong ngành với mức thấp nhất là 500.000 đồng/người. Đối tượng chăm lo là nhân viên trong ngành bị tai nạn lao động, bị bệnh nan y hiểm nghèo đang điều trị tại cơ sở y tế; nữ nhà giáo, nhân viên có chồng, con làm nhiệm vụ ở hải đảo…