Friday, 17 February 2017

Người đàn ông Nga lang thang, thất lạc gia đình tại Nha Trang

Đến Nha Trang cùng mẹ và chị gái để kinh doanh nhưng công việc làm ăn bị phá sản sau khi mẹ mất, Kuznetsova Oleg - người đàn ông quốc tịch Nga - đang thất lạc gia đình, đang phải sống những ngày buồn tại Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa.

Một mình ngồi trên ghế đá ở Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, ông Kuznetsova Oleg (45 tuổi) mắt nhìn xa xăm và nói gì đó luyên thuyên. Một lúc, ông lại ngồi viết lia lịa nhiều hàng chữ tiếng Nga vào trong một cuốn tập nhỏ rồi giấu vào trong người như sợ ai đó lấy đi.
Kuznetsova Oleg là người nước ngoài duy nhất trong số hơn 260 đối tượng mà Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa quản lý. Sau khi có quyết định của Sở Lao động Thương binh & Xã hội tỉnh Khánh Hòa, Trung tâm Bảo trợ xã hội đã tiếp nhận ông Oleg vào giữa tháng 12/2016.
Thông qua thông dịch viên, Oleg bày tỏ rằng, ông không muốn về Nga mà muốn đi tìm người chị gái tên là Lena đang thất lạc. Theo xác minh ban đầu của Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, trước đó, mẹ của ông Oleg là bà Tamara Kuznetsova đã bán nhà cửa, tài sản ở quê hương để đưa Oleg và người chị gái đến Nha Trang sinh sống, kinh doanh.
Tuy nhiên, công việc kinh doanh của 3 mẹ con ông Oleg tại thành phố biển không thành công, rơi vào bế tắc. Năm 2013, bà Tamara Kuznetsova bị đau tim và mất tại Nha Trang. Hài cốt của bà sau đó được đưa về Nga. Sau khi mẹ mất, ông Oleg cùng chị gái tiếp tục ở lại Nha Trang và sống dựa vào nguồn tiền tiết kiệm gửi trong ngân hàng của người mẹ để lại.
Ông Kuznetsova Oleg, người đàn ông Nga thất lạc gia đình ở Nha Trang
Ông Kuznetsova Oleg, người đàn ông Nga thất lạc gia đình ở Nha Trang
Ban đầu 2 chị em ông ở trong khách sạn, sau đó chuyển sang ở nhà trọ và cuối cùng Oleg lang thang ăn xin ở nhà ga, khu chợ, bến xe và thậm chí ở trên bãi biển, nơi có đông khách Nga.
Trước thông tin trên, Sở Ngoại vụ Khánh Hòa cùng các cơ quan ở TP Nha Trang đã tiếp cận và nhận thấy rằng ông Oleg có dấu hiệu bị loạn thần nên từng đưa ông vào Bệnh viện chuyên khoa tâm thần điều trị.
Ông Nguyễn Phước Ninh, Phó Giám đốc Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa, cho biết, biết tin ông Oleg sống ở trung tâm, cách đây ít hôm có vài người Nga đang làm ăn ở Nha Trang đã đến thăm ông và gửi cho ông một ít thực phẩm, đồ ăn kiểu Nga.
“Hiện chưa tìm ra người chị gái của Oleg và cũng không biết bà ta đang ở đâu. Ngoài việc chăm sóc, chúng tôi còn cung cấp bút, tập mà Oleg nói rằng cần để ghi nhật ký”, ông Ninh nói.
Ông Võ Bình Tân, Phó Giám đốc Sở Lao động Thương binh & Xã hội tỉnh Khánh Hòa ngày 17/2, cho biết, trước đó, UBND tỉnh Khánh Hòa đã giao cho Sở Ngoại vụ làm thủ tục để hồi hương ông Oleg về nước. Hiện tại, Trung tâm Bảo trợ xã hội tạm thời nuôi dưỡng ông trong thời gian chưa tìm được gia đình và chờ cơ quan đại diện ngoại giao Nga tại Việt Nam đến tiếp nhận.
Được biết, trước đó vào năm 2013, Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Khánh Hòa cũng từng tiếp nhận ông Zaw Lin Than (quốc tịch Myanmar) vào chăm sóc do ông này bị thất lạc gia đình, tuổi cao, không nơi nương tựa. Sau đó, một vị khách đến thăm trung tâm, biết tới hoàn cảnh của Zaw Lin Than và đem kể câu chuyện này cho những người bạn ở Myanmar. Nhờ đó ông Zan Lin Than đã tìm lại được gia đình sau mấy chục năm thất lạc.

Vụ học sinh tiểu học Nam Trung Yên gãy chân: Nhà trường báo cáo sai sự thật?

Sau sự việc học sinh Trần Chí Kiên bị ngã gãy chân trong trường học, lần đầu tiên, một số giáo viên Trường tiểu học Nam Trung Yên, Hà Nội đã lên tiếng phản đối một số điểm mà nhà trường cung cấp cho báo chí trước đó.Giáo viên cũng bị... lừa?

Trong “Báo cáo sự việc cần xem xét” gửi các cơ quan báo chí ngày 13/2, bà Tạ Thị Bích Ngọc, Hiệu trưởng Trường tiểu học Nam Trung Yên cho rằng: “Việc làm phiếu khảo sát là do cô Nhung (giáo viên chủ nhiệm của cháu Kiên - PV) đã tư vấn cho cấp ủy, ban giám hiệu, chúng tôi đã tiếp thu ý kiến của gia đình, thống nhất mẫu phiếu khảo sát và giao cho cô Hương chỉ đạo các giáo viên có liên quan làm rõ sự việc này”.
Tuy nhiên, trao đổi với PV Dân trí, cô Trần Thị Thu Nhung, giáo viên chủ nhiệm lớp 2A2, lớp mà cháu Trần Chí Kiên (học sinh bị tai nạn gãy xương đùi tại sân trường ngày 1/12/2016) phủ nhận thông tin này.
Cô Nhung nói: "Lúc đầu, khi trả lời phỏng vấn báo chí và các báo cáo ban đầu, nhà trường không nhắc đến tên tôi. Tuy nhiên, không hiểu sao trong báo cáo mới nhất của nhà trường, cho rằng, việc lấy ý kiến khảo sát là do tôi tư vấn. Nội dung trong báo cáo đó là hoàn toàn sai sự thật, tôi dám lấy danh dự của mình ra để khẳng định rằng tôi không hề tư vấn việc lấy phiếu khảo sát".
Cô Nhung, chủ nhiệm lớp cháu Kiên và cô Tú đang trình bày sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Cô Nhung, chủ nhiệm lớp cháu Kiên và cô Tú đang trình bày sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Ngoài ra, theo cô Nhung, việc nói rằng 100% giáo viên đã ký vào phiếu khảo sát là không đúng, vì buổi lấy phiếu khảo sát đó bản thân cô Nhung và một số giáo viên khác trong trường không có mặt và không tham gia khảo sát. Chỉ thiếu vài người đi chăng nữa, cũng không thể nói 100% giáo viên đồng ý được.
Cũng theo cô Nhung, thông thường khi học sinh gặp phải vấn đề gì, như ốm đau, tai nạn…, thường là nhà trường phải thông báo cho giáo viên chủ nhiệm đầu tiên. Tuy nhiên, khi cháu Kiên bị tai nạn phải vào viện cấp cứu, cô Nhung đang ở phòng hội đồng, nhưng không ai chứng kiến sự việc thông báo cho cô để xuống xem xét sự việc mà lại gọi cô Hòe, giáo viên chủ nhiệm cũ của cháu Kiên.
Thứ hai, theo cô Nhung, khi nhà trường gọi giáo viên lên lấy phiếu khảo sát, nhiều người ngỡ ngàng và không hiểu gì. Còn trước đó, nhà trường đã thông báo về các lớp việc lấy phiếu khảo sát này là phục vụ cho việc thanh tra tháng 3 của Phòng GD&ĐT nên lấy phiếu khảo sát của học sinh về công tác an toàn an ninh của trường học.
Cũng theo cô Nhung, hiện nhiều giáo viên đang rất bức xúc khi cho rằng "giáo viên của trường cùng phía với hiệu trưởng" vì gian dối trong vụ việc. Cô Nhung cho hay, nội dung khảo sát xoay quanh việc giáo viên có thường nhắc nhở học sinh về an toàn khi chơi, học sinh ra chơi thì chơi với ai, có nhìn thấy ô tô vào trường trong giờ ra chơi hay không... Nhưng khi đưa ra, bản khảo sát này lại liên quan đến sự việc cháu Kiên ngã trong trường học nên nhiều giáo viên cảm giác như bị lừa.
Trả lời về việc, tại sao trong khảo sát, một số học sinh ghi rõ “không thấy bạn Kiên va vào ô tô”, các giáo viên này cho rằng, có thể các cháu này đã chứng kiến sự việc của cháu Kiên, hoặc có thể các cháu này được hỏi riêng.
Cô Nguyễn Thị Thanh Tú, giáo viên lớp 5A5, Trường tiểu học Nam Trung Yên cũng cho rằng: Bản báo cáo của Hiệu trưởng có rất nhiều điểm không đúng sự thật. Bản thân giáo viên, học sinh khi được yêu cầu khảo sát đều không biết về việc tai nạn của cháu Kiên và nhà trường cũng không nói rõ khảo sát nhằm mục đích tìm ra nguyên nhân tai nạn của cháu Kiên, mà chỉ nói rằng khảo sát về thực trạng an toàn, an ninh trong trường học để phục vụ công tác thanh tra sắp tới của Phòng Giáo dục - Đào tạo.
Cô Mừng ứa nước mắt khi nói về sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Cô Mừng ứa nước mắt khi nói về sự việc (ảnh: Mỹ Hà)
Chúng tôi không đành lòng im lặng
Cũng theo cô Tú, sau khi sự việc xảy ra, đọc các nhận xét của độc giả sau những bài báo, nhiều giáo viên thấy chua chát, đau lòng. Bạn bè khắp nơi cũng gọi điện hỏi han khiến tâm lý các cô xáo trộn.
Trao đổi với PV Dân trí, cô Vũ Thị Mừng, giáo viên dạy lớp 3 của trường đã khóc. Cô cho biết, việc phát phiếu khảo sát của nhà trường hoàn toàn không đúng sự thật bởi khi phát phiếu khảo sát, toàn trường và giáo viên không biết có tai nạn với cháu Kiên.
Thứ hai, khi phát phiếu khảo sát, cô Nguyễn Thị Hương, Phó Hiệu trưởng nhà trường và cô Tổng phụ trách cũng cho rằng, đó là khảo sát về thực trạng an toàn, an ninh trong trường học để phục vụ công tác thanh tra sắp tới của Phòng Giáo dục & Đào tạo.
Ngoài ra, theo cô Mừng, nếu nói 100% giáo viên đồng ý là không đúng vì hôm đó khảo sát vào buổi trưa, một số giáo viên không trông bán trú không có mặt ở đó, như cô Tú hoặc cô Nhung chẳng hạn. Ngoài ra, vụ tai nạn đó xảy ra ở sân sau của trường nên nhiều học sinh không chứng kiến là đúng sự thật, trừ anh Chung bảo vệ và cô Hương hiệu phó. Do vậy, việc khảo sát này không mang tính khách quan.
Cũng theo cô Mừng, từ khi xảy ra sự việc đến nay, không có bất cứ cuộc gặp gỡ nào giữa toàn thể giáo viên và nhà trường mà BGH chỉ gặp một số giáo viên “thân tín”. Việc dạy học của nhiều giáo viên cũng bị ảnh hưởng. Thay vì có cuộc họp với toàn thể giáo viên trong trường để thông báo sự việc thì thỉnh thoảng các giáo viên lại nhận được yêu cầu ký vào đơn này, đơn kia mà không phải giáo viên nào cũng được biết và được yêu cầu ký đơn như vậy mà chỉ những người được xem là “thân” với hiệu trưởng mới được “mời”.
"Sự việc xảy ra khiến chúng tôi rất buồn, nhiều giáo viên không tự tin đến trường vì cảm thấy như danh dự của mình bị hạ thấp trong môi trường giáo dục. Với lương tâm của một nhà giáo, chúng tôi không thể khoanh tay ngồi nhìn. Đây không chỉ danh dự của cá nhân mà cả trường bị ảnh hưởng khiến chúng tôi rất xấu hổ. Vì thế, tôi rất mong sự thật này được làm rõ để có môi trường trong sạch", cô Mừng nói.